Kế hoạch là của bạn, đừng từ bỏ sức mạnh của mình. Ngay giây phút chúng tôi thấy bạn sẵn sàng từ bỏ hy vọng được đi dọc lối đi trong nhà thờ, chúng tôi cũng sẽ xếp xó kế hoạch này. Và chúng tôi sẽ tiếp tục tiến về phía trước và thuê bạn, với lựa chọn mua nếu bạn cho phép chúng tôi. Đừng có trở thành Đại lộ Baltic trong trò chơi cờ tỷ phú – nơi bất cứ ai cũng có thể thả xúc xắc, hạ cánh, và trả vài đô la để vui vẻ một chút mà không phải có chút nghĩa vụ hay lo lắng nào. Bạn sẽ phải tới Broadway trong trờ chơi; buộc người đàn ông của bạn đi vòng qua góc phố và hạ cánh ở khu nhà ở cao cấp đó – nhận ra rằng bạn là loại bất động sản hoàn hảo chỉ dành để mua.
Lưu ý: Điều quan trọng không phải là yêu cầu người đàn ông cưới bạn. Điều quan trọng là đưa bạn ra khỏi trạng thái tinh thần từ thời 1945 đó, nơi bạn đứng đó chờ một gã nào đó cầu hôn mình. Bạn đã được dạy dỗ rất rõ ràng – rằng “Mình sẽ không bao giờ đề nghị một người đàn ông cưới mình” – rằng bạn đă mất sự nhạy cảm khi liên quan đến việc có được điều bạn muốn.
Giờ người phụ nữ đã được dạy cả đời rằng nếu một người đàn ông yêu bạn, anh ta sẽ tìm hiểu bạn và đề nghị được kết hôn, vấn đề với điều này là giờ đây bạn đã được đào tạo để sử dụng logic của thế kỷ hai mươi trong tình huống của thế kỷ hai mươi mốt. Không cònchuyện có ít phụ nữ để chọn lựa – phụ nữ có mặt ở khắp nơi, làm việc cùng đàn ông, sống cùng các tòa nhà vớihọ, đi cùng xe buýt và tàu hỏa, cùng tham gia câu lạc bộ. Công nghệ thì hiện đại đến mức giúp ta liên hệ với phụ nữ mà không cần tới gặp. Không cònlà năm 1945 nữa – ta không thể cứ bám víu lấy kiểu cách xưa cũ đó. Cái kiểu “Nếu anh ta muốn cưới mình, anh ta sẽ hỏi cưới” phải dừng lại. Bởi vì chúng tôi sẽ không hỏi khi nào thì bạn sẵn sàng – chúng tôi sẽ vui chơi với bạn cho tới khi bạn đưa ra các yêu cầu và tiêu chuẩn và tuân thủ những điều đó. Tôi không bảo các bạn phải quỳ gối. Tôi nói với các bạn hãy đặt ra mốc thời gian cho chiếc nhẫn và ngày tháng cho đám cưới, và nói vớingười đàn ông bạn muốn kết hôn vào những ngày tháng đó.






