Hồi đó, chúng tôi đang làm chương trình Buổi sáng với Steve Harvey trực tiếp từ xa ở Detroit, thì một phụ nữ bước tới bục chào tôi và cả nhóm – một phụ nữ vô cùng hấp dẫn, ăn mặc tinh té, với nước da sẫm màu xinh đẹp, hàm răng trắng xinh xắn, cơ thể thon thả tuyệt vời, thực sự thu hút mọi người xung quanh. Và khi cô ấy bắt đầu nói, cô ấy thực sự làm tôi bối rối vì qua giọng nói, tôi nhận thấy cô ấy đã tói tuổi trưởng thành, nhưng trông bề ngoài cô ấy không như giọng nói. Vì thế tôi hỏi cô ấy bao nhiêu tuổi; cô ấy trả lời là bốn mươi hai. Tôi sửng sốt. Tôi không hề nghĩ cô ấy quá tuổi ba mươi lấy một ngày. Rồi tôi hỏi cô ấy xem cô ấy có bao nhiêu con. “Năm,” cô ấy nói, cười ngoác đến tận mang tai. “Tôi có ba con đẻ, và tôi nhận nuôi hai.”
Giờ đây tôi ngồi đây và nghĩ, ái chà – thật là hấp dẫn. Cô ấy đã quá tuổi bốn mươi, cô ấy không chỉ chăm sóc những đứa trẻ do cô ấy sinh ra, mà thêm cả hai đứa trẻ mà cô ấy nhận nuôi chỉ vì lòng nhân hậu và trái tim rộng mở, và trông cô ấy trẻ hơn tuổi rất nhiều – cô ấy thực sự đã làm được điều tuyệt vời. Hãy làm rõ điều này: tôi sẽ không làm gì với thông tin này, bởi vì các bạn đoán được điều gì không? Tôi là một người đã có gia đình hạnh phúc – nhấn giọng ở từ hạnh phúc. Nhưng vài năm trước, cuộc chuyện trò đó có thể đi theo một hướng hoàn toàn khác, và sẽ không hề liên quan đến chuyện tôi hỏi cô ấy bất cứ điều gì về con cái, nơi làm việc, cuộc sống của cô ấy – không hề.
Nhưng có một anh chàng hướng toàn bộ sự chú ý đến cô ấy trong khi chúng tôi tiếp tục làm chương trình – đó là một câu chuyện khác. Rõ ràng anh ta có kế hoạch với người phụ nữ này. Ta có thể thấy rõ điều đó chỉ qua cách anh ta ngả người về phía cô ấy, hứng lấy từng lời của cô ấy. Ồ, anh ta nói chuyện với cô ấy như thể không có hàng trăm người đứng xung quanh – như thể không có mặt tôi và người cùng dẫn chương trình vậy. Tôi biết anh ta đang cố gắng làm điều gì. Nhưng rõ ràng cô ấy không hề biết.






