Hãy xem xét ví dụ A:
Bạn: “Hôm nay tớ bước vào văn phòng và trước khi kịp tới bàn mình, tớ thấy Tanya đang đi về phía máy bán cà phê, và cậu tin nổi không khi con bò cái đó mặc cái áo sơ mi giống hệt của tớ?”
Bạn gái: “Thật không tin nổi. Cái nào?”
Bạn: “Cái màu xanh biển ấy – cậu biết mà, cái có in hoa màu cam ấy? Tớ mua ở cửa hàng phía bên kia thành phố ấy? Bán hạ giá ấy?”
Bạn gái: “Cậu đinh nói đến cái cậu tìm thấy trên giá toàn đồ 29.99$ ở phía sau? Cùng ngày tớ tìm được đôi giày ở cửa hàng ngay cuối phố này?”
Bạn: “Đúng cái đó! Tớ mặc cái áo đó đến chỗ làm vài tuần trước, cô ta khen tớ mặc đẹp và ngay sau đó, cô ta chạy tới cửa hàng, mua chiếc áo giống tớ mua rồi mặc nó đi làm! Cậu tin nổi không? Cậu có biết chuyện đó làm tớ cảm thấy thế nào không?”
Bạn gái: “Phải xuống địa ngục cũng không tệ bằng. Cậu nói thật đấy chứ? Thật kinh khủng. Sao cô ta dám…”
Chắc chắn, cuộc nói chuyện kiểu này có thể kéo dài nhiều giờ, chuyển sang đủ thứ chủ đề chuyện trò chẳng hề liên quan đến vấn đề ban đầu: một phụ nữ nào đó mặc cùng chiếc áo sơ mi như bạn, vào cùng ngày, tại cùng một văn phòng.
Với một người đàn ông, trong vòng chính xác mười giây từ khi bắt đầu cuộc nói chuyện, anh ta sẽ đi đến kết luận. Tôi sẽ trình bày cho bạn trong ví dụ B:
Bạn: “Hôm nay em bước vào văn phòng và trước khi kịp tới bàn mình, em thấy Tanya đang đi về phía máy bán cà phê, và anh tin nổi không khi con bò cái đó mặc cái áo sơ mi giống hệt của em?”
Người đàn ông của bạn:”Thật sao? Em đừng mặc cái đó nữa.”
Kết thúc cuộc nói chuyện. Với chúng tôi chuyện đó chỉ đơn giản đến vậy. Trong ví dụ cụ thể này, và nhiều ví dụ khác như ví dụ này, chúng tôi không thể phát triển cuộc nói chuyện nhiều hon thế. Bạn cảm thấy thế nào ở chỗ làm trong khi bạn phải ngồi đó với một người phụ nữ khác phía bên kia phòng với chiếc áo giống bạn hoàn toàn chẳng liên quan gì đến chúng tôi. Trong chừng mực chúng tôi quan tâm, vấn đề đã được giải quyết xong – bạn đã trở về nhà. Bạn không còn nhìn thấy người phụ nữ mặc chiếc áo giống bạn nữa. Và nếu bạn không mặc đúng chiếc áo đó tới văn phòng nữa, bạn sẽ không còn phải đối mặt với đúng vấn đề đó. Trong đầu óc chúng tôi, vấn đề đã được giải quyết – cuộc nói chuyện dừng lại.






